|
Xin chào anh chị em thân mến,
Vào Chúa Nhật Thứ III Phục Sinh này, chúng ta trở về Jerusalem,
vào nhà Tiệc Ly, theo hai môn đệ Emmau, những người đã hết sức
cảm kích khi lắng nghe những lời của Chúa Giêsu trên đường đi,
sau đó đã nhận ra Người "nơi việc bẻ bánh" (Luca 24:35). Bấy
giờ, ở Nhà Tiệc Ly, Chúa Kitô Phục Sinh tỏ mình ra giữa một nhóm
các môn đệ và chào họ rằng: "Bình an cho các con!" (v.36). Nhưng
họ run sợ và nghĩ "rằng họ đã thấy ma" (v.37), như Phúc Âm thuật
lại. Đoạn Chúa Giêsu cho họ thấy các thương tích nơi thân thể
của Người mà nói: "Hãy xem chân thay của Thày đây" - tức là các
vết thương - "chính Thày đây; hãy sờ mà xem" (v.39). Rồi để
thuyết phục họ, Người hỏi họ bánh ăn và ăn ngay trước con những
con mắt ngỡ ngàng của họ (cf.vv.41-42).
Ở đây có 2 chi tiết trong
đoạn trình thuật này. Phúc Âm thuật rằng các Tông Đồ "họ vẫn chưa tin vì vui mừng". Niềm vui của họ hớn hở đến độ họ không thể nào
tin rằng thật sự là như thế. Và chi tiết thứ hai: họ đã tỏ ra ngỡ ngàng bối rối; ngỡ ngàng vì việc gặp gỡ Thiên Chúa bao giờ
cũng khiến anh chị em cảm thấy ngỡ ngàng: nó còn hơn là hớn hở,
hơn là hân hoan nữa; nó là một thứ cảm nghiệm khác. Họ đã hân hoan, nhưng lại là một niềm vui làm
cho họ nghĩ rằng: không, thực sự không thể nào!... Đó là
nỗi ngỡ ngàng trước sự hiện diện của Thiên Chúa. Đừng quên tâm
trạng này, một tâm trạng tuyệt vời.
Có ba động từ làm nên đoạn
Phúc Âm này. Ở một
nghĩa nào đó, chúng phản ảnh đời sống cá nhân và cộng đồng của
chúng ta, đó là nhìn
xem, sờ chạm và nhai ăn. Ba tác động có thể cống hiến niềm vui từ cuộc
thực sự gặp gỡ Chúa Giêsu sống động.
Nhìn xem. "Các
con hãy nhìn xem chân tay của Thày đây", Chúa Giêsu phán như
thế. Hãy nhìn xem chẳng
những là nhìn mà còn hơn thế nữa; nó cũng bao gồm cả việc chăm
chú, cả ý muốn. Vì
thế nó là một trong những động từ của tình yêu. Một người
mẹ và người cha nhìn xem con cái của mình; những cặp tình nhân
ngắm xem nhau; một vị lương y cẩn thận xem xét bệnh nhân... Tác động nhìn xem là bước đầu tiên
phản lại với thái độ dửng dưng lạnh lùng, ngược lại với khuynh
hướng nhìn đi chỗ khác trước các nỗi khốn khó và đau thương của
kẻ khác. Hãy nhìn xem. Vậy thì tôi đang nhìn hay đang nhìn
xem Chúa Giêsu?
Động từ thứ hai là sờ
chạm. Bằng việc mời gọi các môn đệ động sờ chạm đến
mình, để chứng thực rằng Người không phải là ma - hãy sờ
chạm đến Thày! - Chúa Giêsu muốn nói với họ và với chúng ta
rằng mối liên hệ với Người
và với anh chị em chúng ta không thể nào lại cứ "giãn cách".
Kitô giáo không hiện hữu xa cách; Kitô giáo không hiện hữu chỉ ở
tầm mức nhìn xem. Tình yêu đòi phải nhìn xem và cũng đòi hỏi cận
kề gần gũi nữa; nó cần giao tiếp, cần chia sẻ đời sống. Người Samaritano Nhân Lành không chỉ
nhìn xem con người nửa sống nửa chết được thấy trên đường: Người Samaritanô Nhân Lành đã dừng lại,
đã cúi xuống, đã chữa trị các thương tích, đã động chạm đến con
người ấy, đã nâng người ấy lên ngựa của mình và đem người ấy đến
quán trọ. Chính Chúa Giêsu đã làm y như thế: yêu mến Người nghĩa là tham phần vào mối hiệp
thông sự sống, mối hiệp thông với Người.
Vậy chúng ta sang động từ thứ ba, đó là nhai ăn, một động từ diễn tả
rõ ràng nhân tính của chúng ta nơi tình trạng bần cùng tự nhiên
nhất của nó, tức là, nhu cầu nuôi sống chính bản thân chúng ta
để sống còn. Thế nhưng việc
nhai ăn, khi chúng ta thực hiện với nhau, trong gia đình hay
giữa bạn bè, cũng thể hiện tình yêu thương nữa, một thể hiện của
mối hiệp thông, của mừng vui... Phúc âm rất thường cho
chúng ta thấy Chúa Giêsu là Đấng trải nghiệm được chiều kích yến
tiệc này! Với các môn đệ, ngay cả khi Người sống lại. Đến độ, Bữa Tiệc Thánh Thể đã trở thành dấu chỉ biểu
hiệu của cộng đồng Kitô hữu. Cùng nhau ăn Thân Mình Chúa Kitô:
đó là cốt lõi của đời sống Kitô giáo.
Anh chị em thân mến, đoạn Phúc Âm này nói với chúng ta rằng Chúa Giêsu không phải là "ma", mà là một Con
Người sống động; rằng khi Chúa Giêsu cận kề gần gũi với chúng ta thì
Người làm cho chúng ta tràn đầy niềm vui, đến độ ngờ vực, và
Người khiến chúng ta cảm thấy bối rối, bằng tâm trạng ngỡ ngàng
chỉ có ở nơi sự hiện diện của Thiên Chúa thôi, vì Chúa Giêsu là
một Con Người sống động.
Là Kitô hữu trước hết không
phải là một thứ tín lý hay là một lý tưởng về luân lý; mà là một
mối liên hệ sống động với Người, với Vị Chúa Phục Sinh:
chúng ta nhìn xem Người, chúng ta sờ chạm Người, chúng ta được
Người nuôi dưỡng và được Người biến đổi bằng tình yêu thương của
Người, chúng ta nhìn xem, sờ
chạm và nuôi dưỡng những người khác như là những người anh chị
em. Xin Trinh Nữ Maria giúp chúng ta sống cảm nghiệm ân
sủng này.
https://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2021/documents/papa-francesco_regina-caeli_20210418.html
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và
các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu
|